Ở làng nọ có một phú ông tính tình tham lam vô kể. Hễ bất cứ việc gì, miễn là kiếm được tiền, thì dù phỉ nhổ đến mấy y cũng làm bằng được.
Một hôm đang ngồi xem đầy tớ đốn tre để bán, phú ông chợt thấy một anh nông dân cầm mấy chục quan tiền tốt cứ đi tới đi lui gần đó. Lấy làm lạ, phú ông hắng giọng “e hèm"... rồi hách dịch quát hỏi:
Ê! Thằng kia! Rình mò chi đó?
Định ăn trộm hả?
Anh nông dân vội phân trần:
Dạ con đâu dám! Số là con đang đúc một pho tượng Quan Vân Trường, to y như người thật. Các cụ trong làng sai con đến kiếm mua một bộ râu năm chòm thật đẹp để gắn vào. Con đi mãi mà chưa kiếm được ai chịu bán, ai cũng nói râu tóc là của cha mẹ sinh ra, không ai chịu cắt đi cả. Vậy mà...
Phú ông nghe nói, nghĩ ngay đến bộ râu của mình, vội cắt ngang lời:
Hầy! Thế mày mua với giá bao nhiêu?
Dạ, ba chục quan ạ.
Nghe món tiền to, phú ông như mở cờ trong bụng liền đổi thái độ, dịu giọng:
Ở, giá cũng được đó. Này, anh thấy hàm râu của ta ra sao? Đẹp đấy chứ? Có mua ta bán cho.
Anh nông dân khúm núm:
Dạ, sao đâu dám...
- Sao lại không dám? - Phú ông sốt ruột.
Anh nông dân tỏ ý băn khoăn:
Dạ, ông là bậc chức sắc trong làng, không có hàm râu làm sao đi ra với người ta được? Con sợ ông đùa, nói vậy cho con làm rồi quở con bất kính.
Phú ông xua tay rối rít:
- Không đâu, ta đã nói là thật, quân tử nhất ngôn. Anh đừng sợ gì hết.
Anh nông dân còn tỏ vẻ phân vân, ngần ngại mãi. Phú ông phải nằn nì cuối cùng hai bên thỏa thuận, phú ông viết giấy cam đoan đến mai sẽ bán cả hàm râu cho anh con trai lấy ba mươi quan tiền, nếu giữa chừng đổi ý sẽ phải đền ba trăm quan. Viết giấy rồi, phú ông vẫn cứ sợ anh nông dân đi mua nơi khác, còn dặn đì dặn lại mãi:
Thế là “giao mỗi miếng” rồi nhé, không được quên đấy!
Sáng mai đến giờ hẹn, lão phú ông bắc ghế ra sân chờ. Mặt trời vừa lên khỏi ngọn cây thì anh nông dân đến, đem theo mấy người lực lưỡng. Trước sự kinh ngạc của phú ông, anh ra lệnh cho mấy người kia đè lão xuống, kề dao vào định khoét lấy bộ hàm.
Phú ông hoảng hốt kêu lên:
- Ô hay, tôi bán râu cơ mà, sao lại đòi khoét thịt?
Anh nông dân đưa giấy cam đoan ra:
- Thì không phải chính ông đã viết giấy bán cả hàm râu lấy ba mươi quan tiền sao. Nếu chỉ râu không, có đâu mà đắt thế! Bây giờ ông lật lọng phỏng?
Phú ông thua lý, cãi mãi không được, đành bồi thường ba trăm quan để cứu lấy bộ hàm của mình.
Anh nông dân và những người cùng đi về rồi, lão ta tức và tiếc của quá, ngã bệnh. Thuốc thang hơn mười hôm sau mới khỏi. Trên giường bệnh, lão buồn tình cảm tác một bài thơ:
Tham thân chẳng có ích gì đâu Trẻ dại còn theo đến bạc đầu Trót đã tay chàm rồi mới biết Tham thân chẳng có ích gì đâu.