Một ông lão nọ, có con gái lớn sắp gả chồng, một hôm lão gọi một anh trai làng có tiếng là láu lĩnh đến bảo rằng: “Hễ anh làm thế nào cho cả nhà ta vừa buồn cười vừa sợ thì ta gả con gái cho”.
Anh này nhận lời, và giao hẹn cho ông cụ phải giữ đúng lời hứa.
Anh liền về nhà giết một con dê.
Đêm đến anh chờ mọi người ngủ say liền lẻn vào buồng cô gái, để bộ lòng dê lên bụng cô ta. Rồi lại lén sang buộc hai hòn dái dê lên cổ ông cụ và trải trước buồng cụ tấm da dê còn tươi. Sau đó xuống bếp để đầu dê vào đằng sau ba ông đồ rau, nhét cái kèn vào ống thổi lửa và đặt một chiếc pháo tống cạnh đĩa dầu ta làm bấc.
Xong xuôi, anh trở lại buồng cô gái, lấy kim khẽ chích vào bụng cô ta:
Thấy đau, cô gái giật mình sờ lên bụng thì vớ phải tinh ruột là ruột, khiếp quá cô vội kêu lên: "Bố ơi! Muỗi đốt con lòi ruột ra rồi!"
Ông cụ nghe tiếng, hoảng hồn vùng dậy chạy ra cửa, giẫm phải tấm da dê ngã đánh “oạch” một cái, sờ lên cổ thấy hai hòn dái, hết vía vội kêu lên.
“Bà ơi! Tôi ngã thọt dái lên cổ rồi!"
Bà cụ vội vàng trở dậy, bưng đĩa đèn chạy xuống bếp lấy lửa, cầm đến cái ống thổi, thổi lên cứ nghe toe toe...
lửa sáng nhìn lên thấy ông táo nhe hai hàm răng nhăn nhở. Bà cụ sợ quá chắp tay kính cẩn vừa lạy vừa nói:
“Ông giận gì tôi mà nhăn răng ra thể". Ông lão trên nhà đợi lâu thét lên:
Con lòi ruột, chồng thọt dái, không nhanh chân lên, còn vui nỗi gì mà thổi kèn!
Bà lão vội lấy lửa châm vào đèn thì nghe đánh đùng một tiếng vang nhà.
Mọi người lại bị một mẻ kinh hồn van lạy xin trời đừng giáng họa.
Lúc ấy anh chàng kia mới chạy ra châm đèn lên. Cả nhà nhìn thấy nhau, ôm bụng cười một mẻ suýt chết.